Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

LỜI TỰA ĐẦU

Khi viết những dòng chữ này thì đồng hồ trên máy tính của tôi vừa chỉ 4 giờ sáng, giờ mà hầu hết  người dân thành phố say ngủ trong đêm tĩnh lặng thì tôi được một cô gái trẻ như tôi làm cho thức tỉnh rất nhiều suy nghĩ mà tôi cũng không biết là mình đã từng có và từng sống rất thật với những suy nghĩ đó.

 Những suy nghĩ về con người, về thiên nhiên bao la tưởng chừng như là vô bổ giữa cuộc sống bộn bề, có người nghe sẽ tặc lưỡi cũng có người gợn chút suy nghĩ, đó là lẽ hai mặt tất nhiên của cuộc sống. Song hãy ít nhất một lần ghé thăm blog của tôi để được nghe suy nghĩ của một người trẻ tuổi khao khát được sống xứng đáng với danh nghĩa một con người. 

Là một con người theo tôi nghĩ phải có đủ 5 giác quan, một trái tim, một bộ óc và đôi cánh tay. Tôi có 5 giác quan để tôi nhận biết thế giới xung quanh tôi để cho trái tim và bộ óc tôi xử lý thông tin đó và đôi bàn tay tôi  là trả lời của con người tôi. Một người có tai mà không nghe, có mắt mà không nhìn, có trái tim nhưng không rung động thì sao gọi là con người?

Ai trong chúng ta đều ít nhất một lần có nhu cầu đựơc sống như một con người, nhưng có người được thực hiện có người thì không. Điều này bắt nguồn từ rất nhiều nguyên nhân. Tại sao chúng ta không cùng nhau tìm ra những nguyên nhân đó, để rồi cùng nhau tìm cách khắc phục và sống một xã hội văn minh hơn.

Không  ai  có thể nói mình luôn đúng nhưng tôi tin rằng những bài viết của tôi sẽ cho các bạn một điều gì đó và cũng từ các bạn tôi nhận lại những thứ giúp tôi "tiến hoá" hơn.
      


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét